Biu Bich Ha. Sinh Hoạt và Đời Sống PBC/HN: Chữ Tình 2019-02-14

Biu Bich Ha Rating: 4,2/10 1311 reviews

Bùi Bích Hà

Biu Bich Ha

Then, after the Vietnam War ended, her children had to join the youth cadres while she continued teaching. Người đọc sẽ thất vọng, nếu có ý định, những làm dáng trí thức, làm dáng phẫn nộ, buồn nôn, đối kháng, thậm chí, những thô lỗ, sỗ sàng với những danh từ, những hình ảnh dâm dục trần trụi trong cõi văn xuôi của nhà văn nữ này. Hiện tượng này không riêng ở Mỹ mà lan rộng như một trận dịch ra toàn thế giới. She became a teacher and radio broadcaster before 1975. Những người theo dõi sinh hoạt hai mươi năm văn học Việt Nam, quê nhà, còn nhớ rằng vào cuối thập niên 60, đầu thập niên 70, miền nam ViệtNam, cũng ghi nhận được sự đóng góp tốt đẹp của tươi tốt của hàng ngữ những cây bút nữ.

Next

Người Phương Nam: Lẻ Bóng

Biu Bich Ha

Nếu có ai đẩy câu hỏi đi xa hơn một chút nữa, là tại sao các tác giả lại cần người đọc đến như thế? Xong xuôi, cụ bà bước xuống ghe, lội nước một khoảng ngắn mấp mô những miếng xi măng vỡ để vào bờ, bắt đầu một ngày rủi may trông cậy vào những khách hàng tốt bụng sẽ mua giùm cụ vài chục tờ giấy số cụ ráng bán mỗi ngày để có tiền mắm muối củi lửa nuôi nhau. Nước mắt cha mẹ ngàn vạn năm như thác đổ sau nhà, chỉ chảy xuống, không thể chảy ngược lên. Nhưng, đông đảo dập dìu nào, cũng mang tính hỗn độn, xáo trộn giữa những tinh ròng và hào nhoáng. Cái cậu bé mồ côi chạy trốn mùa đông buốt giá hết một thời tuổi nhỏ, hết một thời thanh niên, chợt thấy mình khao khát làm một người đi gom góp lá khô để đốt lên ngọn lửa ấm, sưởi trái tim mình và trái tim nhân gian. Cũng xin vô cùng cảm ơn quí vị đã lắng nghe và cho phép tôi dài dòng. Con cái lớn khôn, như chim rời tổ ấm, ít khi nhớ lại rơm rạ lúc chào đời nên cha mẹ già nếu may mắn còn đủ đôi, ở nhà đã cô quạnh, vào nhà già càng cô quạnh hơn trong cái thế giới ngôn ngữ bất đồng, con người làm việc tính trên kim đồng hồ và số lượng công việc cần hơn là phẩm chất.

Next

Diễn Ðàn Thế Kỷ: Bùi Bích Hà: Lại nói chuyện ‘cô đơn’

Biu Bich Ha

Xã hội Mỹ hiện có nhiều người cu ky hơn bao giờ hết trong vòng hơn một thế kỷ qua, chính xác là 140 năm. Vì vậy, ông không đi thường xuyên như lúc bắt đầu nữa, đành chấp nhận nhiều hôm một mình đối bóng với đêm trường. Cũng trong công trình nghiên cứu của Cigna, thế hệ Z từ 18 đến 22 và Millennials từ 23 đến 27 có kỷ lục cao nhất về tâm cảm cô đơn. Đã có, không dưới một người, lấy sự quảng giao làm phương tiện đi tới. Gần đây, vẻ ngoài cái xe và ông chênh lệch nhau nhiều quá, một bên bóng lộn, khỏe mạnh, vạm vỡ, một bên hom hem, xập xùi, yếu ớt, khiến ông ngại ngùng mỗi khi ngồi vào ghế lái, chậm rãi lùi xe ra khỏi gara mà có người đang nhìn ông.

Next

Viet Stories: Vietnamese American Oral History Project

Biu Bich Ha

Thử hỏi khi mọi việc đã qua đi, cái gì còn lại nếu không là kỷ niệm? Bởi vì, trong đám đông những cây bút nữ ồn ào, phăng phăng tiến ra quảng trưởng văn học tỵ nạn ta, vẫn còn những cây bút chĩu nặng tâm thành, chói lọi nhân cách. Trong một số hoàn cảnh thực tế và thúc bách, hình thái sáng tác với nhân vật và tình tiết được tạo dựng công phu dường như bị ngăn trở với người đọc bằng quá nhiều kỹ thuật, thậm chí xảo thuật, như trên một sân khấu mà người đọc là khán giả ngồi nghe, nhìn, ngắm, tưởng tượng thêm, trong khi hình thái tạp ghi chính là sự tiếp cận xương thịt nóng hổi giữa người viết và người đọc. May phước đầu óc còn tỉnh táo, ông phóng ba bước tới cái lò và nhanh tay vặn cái nút tắt. Summary: Oral history of Ms. Ở tuổi cụ, chuyện gì xảy ra cũng không sao nhưng nếu cụ mất trước thì cụ ông sống với ai? Cụ ghé quán ăn, tiệm nước, với niềm hy vọng những khách hàng cụ mời mọc cũng nuôi hy vọng giống cụ, cho một may mắn lớn hơn nên họ vui lòng mở ví. Viết với tôi cũng bất ngờ , cũng là một cái xô đẩy tình cờ, như những chiếc lá khô nhỏ đùa vui trên quãng đường sương mù và gió lạnh sáng sớm hôm nào.

Next

Viet Stories: Vietnamese American Oral History Project

Biu Bich Ha

Những người bị rời xa quê hương quá sớm đều không có nơi để trở về. Với chuyến trở về Việt Nam ngắn này, Hoàng Mai Đạt đã bắt gặp nhiều hình ảnh vẫn đến chập chờn trong giấc mơ của ông lúc ông ngồi nhìntuyết rơi mênh mông trắng xóa ngoài cửa sổ căn nhà tồi tàn ở Pennsylvania, lúc ông một mình lái xe xuyên qua lục địa Hoa Kỳ, lòng vẩnvơ tự vấn đâu là quê hương? Được ít ngày, một bữa ông đang ngồi xem ti vi, thoáng thấy có lửa cháy trên màn hình, ông hơi ngỡ ngàng, chưa biết là chuyện gì thì ông nghe mùi khét. Tất nhiên như mọi người có cùng địa vị với ông, ông làm chủ một quỹ về hưu khá lớn, cho phép ông vẫn giữ nếp sống thoải mái như thời còn làm việc. Nhà văn khi viết, trước hết là để giải tỏa nỗi lòng của chính mình, là để sống thực sự cái bản lai diện mục của chính mình thường xuyên bị vùi lấp vì những giới hạn của đời thường. Quay nhìn vào bếp, ông hết hồn thấy lửa đang phừng phừng. Tôi ý thức chiếc xe đưa tôi đến sở làm là một thực tế nghèo nàn, buồn bã, không chối bỏ được, nhưng bù lại tâm hồn tôi ở giữa lòng đường, cùng với đám lá khô tung tăng bốc theo cơn gió, xoáy theo chiều đứng, trông giống như những vũ công ba lê tí hon nhón trên đầu những ngón chân nghệ thuật. Nhìn cái hồ bơi đầy lá vàng chỉ thêm cám cảnh.

Next

Sinh Hoạt và Đời Sống PBC/HN: Chữ Tình

Biu Bich Ha

Họ vui lòng trả giá để có những buổi sáng thức dậy cùng nhau đón mặt trời và nghe chim hót trong vườn, ngồi bên nhau uống tách cà phê thơm đầu ngày, ăn món điểm tâm tùy thích, nói năm ba câu chuyện trên trời dưới biển đem lại cho nhau những tràng cười sảng khoái. Người già Việt Nam không có thói quen ôm cái ti vi quảng cáo nhiều hơn tin tức đó đây, càng ít phương tiện để nuôi và chăm sóc vài con thú cưng làm bạn hay đi du lịch để thưởng thức cảnh đẹp đường xa xứ lạ sau gần trọn một đời mải mê làm lụng để gây dựng tương lai cho con cái, sợ chúng thua kém người ta. Riêng bản nhạc cũng được bình chọn và trao giải bản nhạc hay nhất. Họ có một cái lò đất duy nhất chụm củi, để ở mé sau ghe, thổi nấu thức ăn đa phần là cháo trắng. Cách đối phó hữu hiệu nhất một khi vô phương chống lại nó là hãy ôm lấy nó như người bạn tri kỷ là chính bóng mình với nụ cười hòa bình trên môi, cũng là nụ đời cứ mãi thanh xuân trong ký ức như một đặc ân Thượng Đế ban cho loài người trên địa cầu xinh đẹp này. Ở cái tuổi bình thường trong hoàn cảnh cụ, chỉ sống thôi cũng đã là phép lạ, cụ bà Nguyễn Thị Dung vẫn nói năng rành mạch, thứ tự, lớp lang, không lẫn lộn, không quên quên, nhớ nhớ.

Next

Diễn Ðàn Thế Kỷ: Bùi Bích Hà: Lại nói chuyện ‘cô đơn’

Biu Bich Ha

Sau lần đó, lớp thì cọ rửa soong nồi, lớp lau bếp bắt mệt, may là máy báo khói chưa hú chớ không cả xóm kinh động rồi, ông quyết định thôi không nấu nướng nữa mà ăn cơm phần hay cơm chỉ cho khỏe, ngày nào ưa ăn ngon thì đi kéo ghế. Các nhà nghiên cứu Khoa Xã Hội Học cho rằng trạng thái cô đơn mà con người cảm nghiệm được là khi họ ít tiếp cận với tha nhân, không có những liên hệ thực sự ý nghĩa như mong muốn làm cho họ biết họ là ai và thông cảm được nhau. Mở nhạc để âm thanh cho ông sự êm dịu trong căn nhà lạ dù ông đã ở đây gần ba năm. Một trong những cây bút nữ, khiến chúng ta phải nghiêng mình, trân trọng trước tài năng đó, là Bùi Bích Hà, truyện ngắn. Thống kê cho biết có chừng 8 triệu người ở trong tình cảnh này và một trong sáu Boomers có cuộc sống quạnh hiu. Bây giờ, ông đảo mắt nhìn một lượt căn nhà sạch sẽ, sàn gỗ không một cọng rác, một mẩu giấy vụn, bàn ghế ngay ngắn, đồ đạc đâu vào đấy, trật tự, lạnh lẽo như chưa từng xô động, như không có ai ở, ông thấm ngấm đến tận xương tủy cảm giác hiu quạnh lạ thường.

Next

Sinh Hoạt và Đời Sống PBC/HN: Chữ Tình

Biu Bich Ha

Thỉnh thoảng có đứa còn nhớ ông, điện thoại hỏi thăm, tới chở ông ra phố uống cà phê hay ăn chè, khiến ông vui cả ngày. Tạp ghi cũng khác với ký hay hồi ký. Thôi thì cứ ra đây, mai mốt già nữa đứa nào nó nuôi thì chết nó chôn. Một cảm giác nhẹ nhõm khiến tôi cảm thấy như có một nỗi vui vô cớ cùng nhảy nhót khinh khoái trong lòng. Đó là sự bứt lìa khỏi đám đông, bước ra khỏi khung cửanội trợ, khỏi bếp lửa gia đình của một Nhã ca, rồi một Trùng Dương, Nguyễn Thị Hoàng, Nguyễn Thị Thụy Vũ, vân vân.

Next

Diễn Ðàn Thế Kỷ: Bùi Bích Hà: Lại nói chuyện ‘cô đơn’

Biu Bich Ha

Cả hai cụ là sự thách đố kỳ lạ nhất mọi quy luật về dinh dưỡng và tuổi già không cần cao lương mỹ vị, không cần sở học chuyên môn, thuốc men và bàn tay người y sĩ. Lâu lắm mới có được bữa ăn ngon! Ở với con, nhà chật chội, chúng nó cũng nghèo khổ, mình cứ ngồi chờ con nó lo cho ăn, thấy nó quạu cọ mình cũng không chịu nổi. Sức đâu mà dọn dẹp? Mỗi ngày qua, hết chiều đến đêm, hết những công việc phải chu toàn cho mình trong cuộc sống như một bổn phận không thể chối từ, ông ngồi trên ghế bành, mở ti vi cho có tiếng người, không xem, không nghe. Cụ nói nhiều khi tưởng như không giở chân lên nổi nhưng cụ cứ phải ráng lê mình đi tới để lo cho cụ ông. Dạy học tại Đà Nẵng, Sài Gòn. Ông ngồi gần, nên lọt tai.

Next

Người Phương Nam: Lẻ Bóng

Biu Bich Ha

Tựu trung, theo quan điểm của những người chia sẻ với nhận xét vừa nêu ra, thì, dường như đã không có một tương đồng nào, giữa lớp văn chương nữ giới trước 1975 ở quê nhà, và lớp văn chương nữ giới, cầm bút sau 1975, ở quê người. Nhưng những tên tuổi này, dù mỗi người một đường kiếm huê dạng khác nhau, họ vẫn có chung một mẫu số: mẫu số nhân cách, mẫu số tâm thành vớichính mình. Theo bài báo, cô đơn không định nghĩa bằng con số nhiều hay ít bạn bè trong vòng giao tế xã hội. Cụ bà phải nhặt nhạnh bất cứ cái gì có thể che bớt sương gió cho cả hai: mấy tấm mền rách, mấy tấm bạt ni lông, mấy cái hộp cạc tông còn tốt. Chính cái điềm đạm tới lặng lẽ, lắng sâu và sắc xuống kia, của cõi văn xuôi Bùi Bích Hà, đã như tấm gương hắt lại cho người đọc, cái chân dung cô đơn, cái nhân dáng thất lạc, gẫy, vỡ của lớp người tỵ nạn Việt, hôm nay,trong cảnh tình luân lạc này. Cách gì, trong hơn hai mươi năm văn học hải ngoại, cũng vẫn có những cây bút nữ, mà tài năng, mà trí tuệ, thể hiện qua sinh phần chữ nghĩa của họ, khiến chúng ta phải nghiêng mình, trân trọng.

Next